Ngoại và bông vạn thọ

Thứ ba, 06/02/2018 12:25

Ngày còn khỏe, ngoài ruộng nương, ông ngoại tôi còn có thêm nghề trồng vạn thọ bán Tết.

Hỏi vì sao không trồng hoa khác mà chỉ vạn thọ, ngoại bảo hoa vạn thọ dễ trồng, ít tốn công chăm sóc. Tôi thắc mắc: "Nhưng hoa vạn thọ bán rẻ rề, thu nhập đâu cao như mấy thứ hoa kia?". Ngoại cười không đáp. Rẻ thật, trồng vạn thọ năm nào trúng mùa lắm thu nhập chắc cũng chỉ đủ ngoại tiêu Tết và lì xì cho lũ cháu. Vậy nhưng, ngoại vẫn không bỏ nghề…


Miếng đất vườn ngoại dành trồng hoa khá rộng. Nửa cuối tháng mười, đợi mưa ngớt là ngoại lo cuốc, băm, trộn phân, lên luống cho đất ráo chuẩn bị trồng vạn thọ. Giống do ngoại tự ươm bằng những túm hoa khô để dành từ năm ngoái. Ươm độ nửa tháng, chờ cây con lớn chút thì bứng cây ra luống mà trồng.

Hết tháng mười một, trời bắt đầu tạnh mưa, hửng nắng. Trong vườn nhà ngoại, từng cây đã nhanh chóng đâm cành tược lá. Đầu tháng chạp ướm nụ. Giữa tháng chạp lác đác bung vàng những hoa cái đầu tiên. Cuối chạp thì nguyên mảnh vườn nhà ngoại đã hóa ra một thảm vàng rực rỡ, ai đi ngang cũng đứng lại trầm trồ.

Qua hăm ba tháng chạp, ngoại bắt đầu nhổ những cây bung nụ sớm cho bà ngoại ngày ngày đem ra chợ bán. Người ta mua vạn thọ về cúng tất niên sớm. Hăm chín ba mươi Tết, ngoại tổng huy động lực lượng cháu con xúm nhổ sạch vườn hoa, chia nhau đi khắp các chợ gần xa. Bán không hết, ngoại phân phát xóm giềng người vài cây trồng trước cửa cho có sắc Xuân.

Bà ngoại tôi mất sớm. Còn lại một mình, ông ngoại vẫn cứ cuốc vườn lên liếp trồng vạn thọ. Giờ không còn ai đi chợ bán, ngoại cứ để mặc cho hoa nở vàng cả liếp. Bà con lối xóm thấy tội, rủ nhau xúm tới vườn mua "ủng hộ" ngoại. Lại vừa bán vừa cho. Không sao, đó là một trong số ít khi hiếm hoi tôi thấy ông ngoại nở cười từ ngày bà ngoại mất. Hăm tám Tết, mẹ tự động kêu mấy chị em tôi dẹp chuyện xúm về nhổ hoa đi bán cho ngoại. Ngoại lại nở cười…

Tôi đi học xa, cuối năm về thăm ngoại. Nhìn ra vườn chỉ toàn cỏ dại. Tự dưng thấy hụt hẫng. Hỏi sao năm nay ngoại không trồng hoa nữa? Ngoại lại cười không đáp. Tôi nhìn lại nụ cười của ngoại, chợt thảng thốt nhận ra ngoại đã già yếu thật rồi…

Theo Y Nguyên
Người lao động

1  2  3  4  5  ...  Trang cuối